Các nội dung chính

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Thành viên trực tuyến

    5 khách và 0 thành viên

    BÁO MỚI

    Đồng hồ quả lắc

    Lịch

    Bạn đã đến đây chưa ?

    Ảnh ngẫu nhiên

    Images3.jpg Hasotchotrebanglatchanhtuoi.jpg Hasotchotrebangraudiepca.jpg Lan1.jpg Hong_socla.jpg Hong_1dep.jpg Hong35.jpg Hong34.jpg Hong32.jpg Hong31.jpg Hong30.jpg Hong29.png Hong26.jpg Hong25.jpg Hong24.jpg Hong22.jpg Hong21.jpg Hong20.jpg Hong19.jpg Hong18.jpg

    Hơn vạn lời nói

    Máy tính

    Điều tra ý kiến

    Khi làm việc căng thẳng , bạn sẽ:
    Nghe nhạc du dương
    Xem ảnh nghệ thuật
    Đọc sách hay
    Đi dạo
    Điện thoại cho người thân

    Hỗ trợ trực tuyến

    • (Đào Thị Xuân)
    • (s)
    • (/)

    Chào mừng quý vị đến với Website của Đào Thị Xuân.

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tư liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay ô bên phải.

    Độ sáng của vật - Cấp sao

    Wait
    • Begin_button
    • Prev_button
    • Play_button
    • Stop_button
    • Next_button
    • End_button
    • 0 / 0
    • Loading_status
    Nhấn vào đây để tải về
    Báo tài liệu có sai sót
    Nhắn tin cho tác giả
    (Tài liệu chưa được thẩm định)
    Nguồn:
    Người gửi: Đào Thị Xuân (trang riêng)
    Ngày gửi: 00h:17' 19-03-2009
    Dung lượng: 89.0 KB
    Số lượt tải: 6
    Số lượt thích: 0 người
    Độ sáng của vật thể . Cấp sao

    + Cấp sao nhìn thấy: Là thang xác định độ sáng nhìn thấy của các sao
    Quy ước: * 2 sao cách nhau 5 cấp => độ sáng nhìn thấy cách nhau 100 lần
    *Sao càng sáng : có cấp sao càng bé. Một sao kém hơn sao kia 1 cấp có độ sáng lớn hơn sao kia  = 2,512 lần
    Ví dụ: Sao có cấp sao m, độ sáng nhìn thấy Em
    Sao có cấp sao n, độ sáng nhìn thấy En  = 2,512
    * Các sao cấp O ứng với các sáng nhất bầu trời
    + Độ trưng của sao: Tổng lượng bức xạ của sao đó
    + Các sao khác nhau thì quang phổ có những đặc điểm khác nhau. Quang phổ của các sao là quang phổ liên tục có các vạch hấp thụ Fraunhife
     =  với d là khoảng cách thực ứng với Em ; khoảng cách quy ước: 10 paséc)
    I. Cấp sao tuyệt đối
    Cấp sao tuyệt đối (M) là độ sáng của thiên thể, tính ở khoảng cách cho trước 10pas ( paséc) cách người quan sát. Cấp sao tuyệt đối của Mặt trời là +4,9M, sao Rigel –6,2M, tức sáng hơn Mặt trời 160 000 lần. Trong các thiên thể sáng nhất và ổn định thì sao HR 5171 sáng hơn Mặt trời 630 000 lần, còn trong các thiên thể sáng ngắn hạn thì tân tinh CP Puppis đạt điểm sáng cực đại gấp Mặt trời 3 triệu lần.
    Thông thường kết quả quan sát các sao trên thiên cầu không đem lại cấp sao tuyệt đối (tức là độ sáng thật của sao) mà chỉ phản ánh độ sáng đập vào mắt người quan sát tại mặt đất, tức cấp sao biểu kiến mà thôi. Mặt Trời có cấp sao tuyệt đối rất nhỏ, nhưng vì ở gần chúng ta nên là sao sáng nhất đối với người quan sát tại Trát Đất.
    II. Cấp sao biểu kiến
    II. 1) Cấp sao biểu kiến (m-magnitude) của một thiên thể (ngôi sao, hành tinh, ...) là một thang đo về độ sáng biểu kiến của vật thể tính theo lôgarít của mật độ photon phát ra vì vật thể nhận được trong một đơn vị thời gian bởi máy thu. Vật thể càng sáng thì m càng có giá trị nhỏ.
    Cấp sao biểu kiến không thể hiện độ sáng thực của vật thể. Vật thể rất sáng, nhưng lại ở quá xa có thể trông tối và có cấp sao biểu kiến thấp. Độ sáng thực của vật thể được đo bằng cấp sao tuyệt đối.
    II. 2)Lịch sử
    Người Hy Lạp cổ đại phân chia các vì sao thành 6 mức độ sáng đối với mắt người. Sao sáng nhất có m = 1, còn sao tối nhất có m = 6, tương đương với giới hạn tối nhất mà mắt người có thể cảm thụ. Mỗi mức sáng được coi là sáng gấp đôi mức thấp hơn. Phương pháp này được Ptolemy phổ biến trong quyển Almagest, và thường được cho là phát minh bởi Hipparchus. Phương pháp này không dùng để đo độ sáng của Mặt Trời. Vì sự cảm nhận sáng của mắt người theo hàm lôgarít, thang đo này là một thang đo lôgarít.
    Năm 1856, Norman Robert Pogson chuẩn hóa hệ thống này, bằng cách định nghĩa sao sáng nhất với m = 1, sáng gấp 100 lần sao có m = 6. Như vậy, sao có m = n sáng gấp khoảng 2,512 lần sao có m = n+1. ( 2,512 là căn bậc 5 của 100 (một số vô tỉ) được gọi là Tỉ số Pogson). Thang Pogson lúc đầu dùng Polaris để chuẩn hóa cho m = 2. Sau này, các nhà thiên văn thấy Polaris thay đổi độ sáng, do đó họ chuyển sang dùng Vega làm chuẩn về độ sáng, rồi sau đó lập bảng các mốc không cho các đo đạc dòng ánh sáng. Độ sáng lúc này phụ thuộc vào dải bước sóng ánh sáng.
    Hệ thống hiện đại không giới hạn trong 6 cấp sao biểu kiến hay trong phổ nhìn thấy. Các vật thể rất sáng có m âm. Ví dụ: Sirius, sao sáng nhất thiên cầu, có cấp sao biểu kiến trong khoảng −1,44 đến −1,46. Hệ thống hiện đại đo cấp sao cho cả Mặt Trăng và Mặt Trời; (mTrăng = −12,6 và mMặt Trời = −26,8). Kính viễn vọng Hubble có thể đo được vật thể với cấp sao yếu tới 30 trong phổ nhìn thấy còn kính thiên văn Keck có khả năng nhìn tương tự trong phổ hồng ngoại.
    II. 3)Định nghĩa
    Định nghĩa hiện đại của cấp sao biểu kiến, trong vùng phổ x là:
    
    với  là quang thông đo trong vùng phổ x, và  là hằng số phụ thuộc đơn vị đo quang thông (định nghĩa trong Aller và cộng sự, 1982 cho các hệ thống đo lường thông dụng)
    II.
     
    Gửi ý kiến

    ↓ CHÚ Ý: Bài giảng này được nén lại dưới dạng ZIP và có thể chứa nhiều file. Hệ thống chỉ hiển thị 1 file trong số đó, đề nghị các thầy cô KIỂM TRA KỸ TRƯỚC KHI NHẬN XÉT  ↓


    Đào Thị Xuân xin chân thành cảm ơn

    Đào Thị Xuân có lời cảm ơn gửi đến bạn hiền

    Hãy click vào hình ảnh để VỀ ĐẦU TRANG