Chào mừng quý vị đến với Website của Đào Thị Xuân.
Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tư liệu của Thư viện về máy tính của mình.
Nếu chưa đăng ký, hãy đăng ký thành viên tại đây hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay ô bên phải.
Thư pháp

Nguồn: Internet
Người gửi: Lê Thái Trung (trang riêng)
Ngày gửi: 15h:55' 25-02-2009
Dung lượng: 55.1 KB
Số lượt tải: 1
Mô tả:
Không biết gởi chổ này có phù hợp không?Vì nơi đây toàn là chim quí!?
Số lượt thích:
0 người

Khổ thơ trên trích trong bài "Tình ca rượu", tôi rất tiếc không biết tác giả là ai!?Thầy cô nào cho biết, xin cảm ơn!
Ta đem trái đất ngâm thành rượu,
ta lấy càn khôn nhắm thế mồi,
ước gì gặp được người tri kỷ,
chút rượu chút mồi say chút
Rượu say, ta là ta
Cùng đất trời nghiêng ngả
Chân bước tựa trên mây
Mà lòng sao chẳng hả
Rượu say, sầu thêm thảm
Trái đất hình quả trám
Chén rượu hình nỗi đau
Rượu mang màu sầu thảm
Say rượu ta bước đi
Đầu chẳng nhớ được chi
Ngoài niềm đau muôn vạn
Nâng chén, uống tì tì
Rượu say, ngồi tựa đá
Đầu nóng, lạnh lùng dạ
Lắc lư, cười lắc lư
Sao thế nhân thật lạ
Rượu say, vật vã
Đứng lên thời trực ngã
Chẳng thiết sống làm chi
Đắm chìm vào đêm lạ
Ta say cùng men rượu
Rượu quấn quýt cùng ta
Mặc đất trời nghiêng ngã
Mặc bão táp mưa sa
Say tình hay say rượu
Ta chẳng thèm nghĩ suy
Chỉ biết rượu là em
Em là tình tri kỉ
Ta đùa vui với đời
Hay đời đang giễu cợt
Kẻ mê rượu hơn em
Mặc kệ.
Ta cứ uống
Rượu say, ta vẫn tỉnh
Em dần đến bên ta
Ta đưa tay nắm bắt
Em chìm vào khói mây
Thưởng ngoạn thanh lâu, uống say mèm
Ôm ấp hồng nhan, cõi dịu êm
Mây mưa ân ái, thành tri kỷ
Một cõi lầu xanh, ta với em
Đối với anh men rượu là trắc ẩn
Nhưng thật tình anh chẳng phải đam mê
Rượu là thù khi ta cần tỉnh táo
Rượu là bạn khi ta trót men say
Say men rượu ngày sau sẽ tỉnh
Say men tình muôn đời vẫn còn say
Rượu ngọt long lanh ánh mặn mà
Tình theo rọt rượu vào lại ra
Rượu hát trong lòng, sao ko hát
Phảng phất chút tình ta với ta
Giọt nhớ giọt thương đã hết rồi
Giọt sầu giọt nhớ giọt chia phôi
Giọt cay giọt xé tim ta đó
Giọt đắng tình ta giọt bồi hồi ...
Ly rượu lặng im bóng ánh đêm
Lặng lẽ bình yên sóng êm đềm
Đắng cay sầu khổ nào quên hết
Nhớ tới tình ta , nhớ tới em ...
Ở trái đất có nước tên là rượu
Tạo cho đời phải trái trắng đen
Từ người sang cho đến kẻ hèn
Đều dùng đến theo từng sở nguyện
Rượu tạo ra hàng ngàn mẩu chyện
Rượu chiều theo mọi giới trẻ già
Rượu len vào tim óc người ta
Tạo hai cảnh vui buồn lẫn lộn
Rượu uống mừng tân gia yên ổn
Rượu uống vui khi gặp cố nhân
Rượu ấm lòng khi gặp người thân
Rượu uống chán tình đời đen bạc
Rượu uống chê lòng người hiểm ác
Rượu uống sầu gia cảnh biệt ly
Rượu uống buồn đưa tiển người đi
Rượu uống hận nhân tình gian dối
Rượu uống khinh những người phản bội
Rượu uống mừng chúc tụng rể dâu
Rượu hân hoan ý hợp tâm dầu
Rượu cay đắng tình sầu dang dở
Rượu uống vui công danh rạng rở
Rượu uống phiền vỡ nợ tan gia
Rượu uống mừng cho kẻ tài ba
Rượu uống kính chúc người trường thọ
Rượu uống rầu khi thua đen đỏ
Rượu uống vui sinh nhật anh em
Rượu uống mừng công việc làm nên
Rượu uống chán khi đời suy sụp
Rượu uống vui mừng anh thăng chức
Rượu uống khinh những kẻ tham tiền
Rượu lòng thành cúng quảy tổ tiên
Rượu mai mối nên duyên chồng vợ
Rượu khai trương quán hàng mới mở
Rượu mừng xuân hoà hiệp gia đình
Rượu kính dâng thờ cúng thần linh
Rượu vinh dự cho người chiến thắng
Rượu chia sầu cùng người triểu nặng
Rượu giải khuây cho kẻ xa nhà
Rượu giữ gìn tình nghĩa thông gia
Rượu kính mến cho nhà nghĩa sỹ
Rượu ân tình cùng người tri kỷ
Rượu cảm thông cho kẻ hồi tâm
Rượu hoà vui duyên nợ sắt cầm
Rượu ấm dạ cho anh ngư phủ
Rượu bổ thân ông già bà cụ
Rượu bóp đau cho bác nông dân
Rượu xã giao buôn bán xa gần
Rượu trị liệu hàng trăm chứng bệnh
Rượu cảm ơn những người quý mến
Rượu sửa xương cho chị công nhân
Rượu tạo nên cục diện xoay vần
Rượu báo hại thế nhân điên đảo
Rượu gieo ra ganh đua tàn bạo
Rượu báo đời gây hoạ cho thân
Rượu say sưa mất tính thiện nhân
Rượu đem đến nhà tan cửa nát
Rượu gây cho vợ con đói khát
Rượu tạo ra tù tội xấu xa
Rượu làm cho mất tính hài hoà
Rượu kích thích người làm việc ác
Rượu uống vào lòng người đổi khác
Rượu hại cho mất hết công danh
Rượu hại cho sự nghiệp tan tành
Rượu vì rượu nên đời mới khổ
Rượu tại rượu nên đời khả ố
Rượu gây ra tai hại vô cùng
Rượu hại người mất nghĩa thuỷ chung
Rượu tác động người sai chữ hiếu
Rượu gây nghiền dù người dư hiểu
Rượu ngấm hồn mục rệu châu thân
Rượu gây ra tai nạn bao lần
Rượu chẵng ngọt sao người vẫn nghiện
Rượu , Rượu ,Rượu,quả là đa chuyện
Rượu ngon gì xin hỏi thế nhân say.
'Sông Hương làm rượu cho ta uống
Người tỉnh ra về, thành phố ngả nghiêng say"
Đây là hai câu ngẫu hứng của bậc thầy thơ ca xứ Huế - Thầy là ai ?

Nguyễn Trọng Tạo là một thương hiệu đa năng hấp dẫn. Đó là thương hiệu thơ với hàng chục tập thơ ấn tượng, có rất nhiều câu thơ tài hoa ai cũng nhớ: "Thời tôi sống có bao nhiêu câu hỏi/ Câu trả lời thật không dễ dàng chi"; "Mà thuyền vẫn sông mà xanh vẫn cỏ/ Mà đời vẫn say mà hồn vẫn gió"; "Sông Hương hóa rượu ta đến uống/Ta tỉnh đền đài ngả nghiêng say"; "Bạn bè ở Huế thương nhau thiệt/ Một đứa vợ la chục đứa kinh".Thương hiệu nhạc với những bài hát nổi tiếng cả nước: "Làng quan họ quê tôi", "Khúc hát sông quê", "Đôi mắt đò ngang"… mà không ít nhạc sĩ phải mơ... Thương hiệu họa với hàng trăm cái bìa sách lạ lùng, hiện đại, trong đó có mấy cái được giải bìa sách đẹp. Đặc biệt Nguyễn Trọng Tạo là người đã vẽ Lá cờ THƠ, được công nhận và trở thành lá cờ biểu trưng được kéo lên trong Ngày thơ Việt Nam từ nhiều năm nay. Thương hiệu "tửu" với những cuộc uống thâm đêm thâm ngày. Nhạc sĩ Ngọc Đại từng chứng kiến Tạo uống có cuộc 25 tiếng đồng hồ. Uống đến mức "Gặp nhau là nhớ mùi rượu Hiếu/ Mưa nắng sá gì dốc Phú Cam"... Đã có nhiều học giả, nhà văn nổi tiếng viết về Nguyễn Trọng Tạo như Hoàng Cầm, Vũ Cao, Hoàng Ngọc Hiến, Hoàng Phủ Ngọc Tường,… Tôi chỉ xin lan man đôi chuyện đời thường đằng sau cái thương hiệu Nguyễn Trọng Tạo để bạn đọc hiểu thêm về con người tài hoa mà gần gũi này. Những câu chuyện đã kết thành hạt trong lòng tôi…Năm 1978, báo Nhân Dân tổ chức chọn thơ hay viết sau ngày giải phóng miền Nam. Kết quả có 16 bài thơ của 16 tác giả được tặng thưởng trong đó có bài thơ "Làng có một ngày như thế" của Nguyễn Trọng Tạo và bài "Nón bài thơ và hương đất cao nguyên" của tôi. Tôi quen biết Nguyễn Trọng tạo từ đó. Mùa đông năm 1985, Nguyễn Trọng Tạo vô Huế chơi. Anh ở trọ tại nhà tôi ở lưng chừng dốc Bến Ngự. Vợ tôi phát hiện ra cái áo ra-két anh mặc lâu ngày cứ bốc mùi "thơm" khắp nhà. Hình như suốt mùa rét chưa được giặt thì phải. Thế là vợ tôi bắt Tạo thay quần áo để ngâm giặt. Một bộ quần áo mà Minh Tâm giặt hết cả một bánh xà phòng loại 72% của Liên Xô rất cứng thuở đó, mà vắt vẫn ra nước đục. Khiếp thật. Những ngày đó tôi và Tạo đạp xe chở nhau đi uống rượu đàm đạo thi ca suốt ngày với bạn bè. Trong một cuộc rượu tại nhà Mai Văn Hoan, Nguyễn Trọng Tạo đã "dính" một cô giáo Huế và đã sống ở Huế hơn 10 năm, sinh được hai đứa con thông minh, kháu khỉnh và viết được nhiều bài thơ, bản nhạc hay. Những năm Tạo ở Huế, buổi sáng bao giờ cũng chén một tô cơm nguội đầy ụ có con cá nục kho gác ngang và một tô canh rau. Trông như ăn để đi cày. Tôi hỏi sao không ăn phở, bún, cháo, nghĩa là những thứ "nóng nóng nước nước" theo cách gọi của Phùng Quán. Tạo bảo ăn cơm cho chắc bụng để nhỡ phải uống cả ngày, đề phòng say. Tôi ngồi viết ở nhà, khoảng mười giờ sáng nghe tiếng xe máy Simsơn vè vè lên dốc, biết ngay Tạo chưa uống ở đâu. Thế là lục tủ lấy chai quốc lủi, rồi điện gọi Hoàng Phủ hay Mai Văn Hoan… Thế là cuộc nhậu kéo đến chiều, vợ tôi lại phải mua thêm rượu, tiếp thêm đồ mồi. Uống với Tạo tốn thời gian lắm. Ai muốn chuồn trước cũng rất khó. Nhưng Tạo ra Hà Nội rồi thì lại nhớ, lại thèm những cuộc say sang mùa…Uống rượu thơ phú ngất ngưởng cả ngày, nhưng Tạo là người chăm lo gia đình lắm. Hồi đi Đại hội Hội Nhà văn lần V, khi Đại hội xong, Tạo ở lại Hà Nội uống rượu tiếp, gửi tôi mang về cho vợ một thùng quà nặng. Tôi ì ạch khuân lên xe, khuân xuống xe mà không biết thứ gì trong ấy. Khi vợ anh mở ra mới hay một thùng đầy bát, đĩa, tô sứ Trung Quốc và quần áo đủ kiểu. Đó là món hàng rất mốt thời ấy. Trời đất ơi, cái lão này tưởng lơ ngơ say xỉn hóa ra lo lắng chuyện gia đình giỏi thiệt. "Lão" làm được cái việc mà vợ tôi nhắc mấy lần tôi đều quên. Là người lính nên Nguyễn Trọng Tạo nấu ăn rất sành điệu (chỉ có pha tiết canh lợn là phải điện thoại nhờ Ngô Minh). Tạo băm chặt, xào nấu, pha nước chấm, dọn mâm… như một người nội trợ thực thụ. Loáng một cái đã có mâm đồ mồi thịnh soạn bưng lên cho bạn bè nhậu. Ở một mình trên tầng 6 khu chung cư ở Hà Nội, có khách, Tạo cũng xách đồ từ chợ về nấu nướng, ít khi đãi khách ở quán cơm ngoài phố, vì như thế không thân tình. Vì chợ sát nhà nên các bà bán thực phẩm dưới phố ai cũng quen biết Tạo. Tôi ra Hà Nội, đến khu chung cư chưa cần hỏi thăm, mọi người đã chỉ dẫn lối lên nhà Nguyễn Trọng Tạo rất tận tình. Hồi ở Huế có phong trào nuôi cá trê phi, Tạo xây một cái bể lớn, thả ngàn con cá không để làm "kinh tế" mà để nhậu. Nhưng mới hai tháng rưỡi, cá chưa kịp lớn Tạo đã câu để làm mồi đãi bạn. Câu nhiều quá, cá nó sợ không dám lớn, không dám cắn câu nữa. Bạn nhậu đã đến mà cá chưa câu được con nào. Lão tức khí trổ lù cho nước thoát để bắt cá. Mới mấy tháng mà hết sạch bể trê phi!...--PageBreak--Tạo nuôi con gái lớn học đại học ở Hà Nội. Con học xong lo việc làm cho con, rồi lo cưới chồng cho nó, góp tiền cho vợ chồng con mua nhà chung cư. Hai đứa nhỏ ở Huế đứa nào cũng có laptop, máy tính từ bé. Lo cho con như Tạo không phải ông bố nào cũng làm được. Mẹ vợ mất ở Huế, vợ đang công tác ở Trung Quốc chưa về kịp, dù ở Hà Nội, Tạo cũng "chỉ đạo" bạn bè, người thì lo thông báo các cơ quan, người thì lo chạy dịch vụ áo quan, khâm liệm. Nhờ thế Tạo đã lo đám tang cho bà rất chu đáo. Đối với bạn bè, ai nhờ vẽ bìa sách, đọc bản thảo, viết giới thiệu sách, hay viết lời tựa cho các tập thơ, Tạo giúp rất nhiệt tình. Tạo thức cả đêm để viết lời tựa cho người này người khác. Nhất là đối với các nhà thơ trẻ hay những người mới viết. Nhà thơ Văn Cầm Hải khi ở tuổi hai mươi, in tập thơ đầu "Người đi chăn sóng biển", Nguyễn Trọng tạo đã chăm chú đọc, viết lời tựa, vẽ bìa rồi liên hệ với Nhà xuất bản Trẻ cho tập thơ ra mắt công chúng. Riêng tôi, trong số 18 đầu sách đã xuất bản thì Nguyễn Trọng Tạo vẽ bìa, viết lời bạt hết 6 cuốn. Có mấy cuốn thơ, tiểu luận, tôi từ Huế gửi e-mail bản thảo ra nhờ giúp, thế là Nguyễn Trọng Tạo lui cui đi xin giấy phép, vẽ bìa, đưa đến nhà in, chấm mo-rát, rồi lại lo gửi sách vô Huế cho bạn. Có khi phải thêm tiền vào cho đủ để lấy sách ra. Hồi ở Huế, Nguyễn Trọng Tạo tuyển "Hai thập kỷ thơ Huế", tôi còn nhớ một hình ảnh rất cảm động. Vì tập tuyển có in ảnh từng tác giả, mà nhà thơ Thanh Hải đã quá cố không có ảnh lưu ở Hội, Nguyễn Trọng Tạo phải tìm đến nhà chị Thanh Tâm đơm hoa quả, thắp nhang vái anh Thanh Hải mới đưa được cái ảnh thờ xuống để chụp lại. Đó là nét văn hóa tâm linh rất chỉnh chu.Nguyễn Trọng Tạo là người thích quảng giao. Bảng danh sách điện thoại của anh có cả ngàn tên người. Người mến mộ anh khắp cả nước không đếm xuể. Một đêm, đi ngang Tam Điệp, anh ghé vào thị xã, ông chủ tịch đi vắng. Nghe cán bộ điện báo tin có nhà thơ Nguyễn Trọng Tạo ghé thăm, ông chủ tịch thị xã đang ở cách xa 30 cây số cũng phóng xe về chỉ để ôm hôn anh Tạo và xin được hát bài hát "Khúc hát sông quê" trước mặt tác giả. Tạo chơi thân từ ông Bộ trưởng, Chủ tịch tỉnh, huyện cho đến chủ một cây xăng, một người đạp xích lô. Tạo không câu nệ ông này sang, ông này không sang, sẵn sàng gõ đũa hát "Làng quan họ quê tôi", "Khúc hát sông quê" theo yêu cầu của bạn. Tạo có giọng hát vang và ấm. Hình như rượu càng sương thì Tạo hát càng bốc, càng hay. Mỗi lần về Huế, Tạo thường tổ chức tại nhà những cuộc "nhậu mặt trận". Gọi là "nhậu mặt trận" là vì đủ thành phần tham dự… Đám văn chương Huế thân với Nguyễn Trọng Tạo có tôi, Nguyễn Khắc Thạch, Hoàng Phủ Ngọc Tường, Lâm Thị Mỹ Dạ, Nguyễn Văn Dũng (Dũng karate), Hồ Thế Hà, Mai văn Hoan, Văn Cầm Hải, Nguyễn Thanh Tú, nậu sách Trương Đức Thành, rồi Đại tá Công an Đặng Quang, kiến trúc sư Thái Doãn Long, giám đốc điều tra rừng Mai Xuân Bách… Đó là những người gọi là "bạn ruột", hợp với Tạo. Khi say lên, thấy có gì không phải là Tạo mắng mỏ không nể ai. Tạo từng ném vỡ tan cả con "dế" xịn của ông bạn vừa mới nhậm chức… Mỗi lần như thế tôi thường say theo Tạo và nằm đến hôm sau chưa tỉnh. Thế mà Tạo lại đi nhậu tiếp cuộc khác, rồi về nhà ngồi làm thơ, post bài lên blog tới khuya lơ mới ngủ. Có lần 2 giờ sáng, Tạo điện cho tôi thức dậy để nghe Tạo đọc 9 bài thơ vừa mới làm xong. Hồi đó tôi chưa có di động nên phải ra bàn cầm máy nghe. Tôi đứng trong đêm tối nghe thơ và chịu trận muỗi đốt tơi bời. Có lần Nguyễn Trọng Tạo kể với tôi: "Mình họ Ngô ông ạ. Cụ Tổ mình tên là Ngô Đình Du, nhưng bà cô ruột lấy chồng họ Nguyễn không có con nên đưa cháu về làm con nuôi họ Nguyễn, và đổi họ thành Nguyễn Trọng Du". Nguyễn Trọng Tạo là người có tài thiên bẩm. Anh kể với tôi nhiều chuyện oái oăm của cuộc đời anh. Tạo đa tài giỏi giang nhiều lĩnh vực thế, nhưng lại không có bất cứ một tấm bằng cấp nào trong chuyện học hành. Học cấp 3 Tạo là học sinh xuất sắc, giỏi cả văn cả toán từng thi học sinh giỏi toàn quốc, nhưng khi đi thi tốt nghiệp do làm bài hộ cho bạn, thế là bị đánh hỏng. Điều kỳ lạ là con người đa tài làm ra nhiều bài hát hay ấy lại không học ở Nhạc viện ngày nào mà chỉ học vài lớp bồi dưỡng ngắn hạn trong quân đội. Có người bảo Nguyễn Trọng Tạo là nhạc sĩ duy nhất ở nước ta không biết chơi đàn. Sống với Tạo mười năm ở Huế, tôi chỉ thấy anh mỗi khi sáng tác thì cầm ghi-ta để bấm "gam" và gõ nhịp, chứ chưa bao giờ thấy anh ôm đàn vừa hát vừa đệm như những tay sành điệu khác. Hẳn nhiên là biết chơi đàn và biết kỹ thuật để sáng tác nhạc là điều hoàn toàn khác nhau, nhưng phải nhận rằng nhạc sĩ mà không thèm chơi đàn cũng là chuyện lạ lùng "xưa nay hiếm"…Ngô Minh
Từ thuở lọt lòng đến nay ta chưa từng nhấp một chút rượu, bia - bởi ta sợ ta say. Nhưng không uống mà ta đã say thật rồi. Ta say đến nỗi "Sông Hương hóa rượu ta đến uống/Ta tỉnh đền đài ngả nghiêng say" đã biến thành : "Sông Hương làm rượu cho ta uống/Người tỉnh ra về, thành phố ngả nghiêng say". Nếu say để nên thơ như thế này thì : Quả là say cũng đáng yêu lắm đấy !